Ngọn núi cao nào rồi cũng có lúc bị gió mưa bào mòn. Người mạnh mẽ mấy, cũng có lúc bị tổn thương bóp nghẹt. Một thực tế chúng ta đều biết, đỉnh núi càng cao, gió mưa càng dễ bao phủ, nhưng mấy ai hiểu được, người càng mạnh mẽ cũng sẽ dễ tổn thương hơn. Tôi là người mạnh mẽ như vậy đó, tôi dễ dàng biết lòng mình tổn thương, nhưng lại quá khó khăn khi tìm người hiểu và lắng nghe những tổn thương đó.
Ai cũng nghĩ tôi là siêu nhân
Từ thuở thiếu thời, tôi đã có ý thức trách nhiệm hơn nhiều bạn cùng trang lứa. Mọi việc Thầy Cô, Ba Mẹ giao phó tôi đều nỗ lực hoàn thành. Ai cũng cảm thấy an tâm, tin tưởng khi giao nhiệm vụ cho tôi. Lâu dần, tôi cảm nhận sự tự hào của mọi người về tôi, và một đứa có ý thức trách nhiệm, sẽ không muốn làm ai thất vọng cả.
Cứ thế, tôi lên đại học, đi làm, kết hôn, sinh con…Bất cứ môi trường nào tôi cũng nhận được sự tin tưởng từ mọi người, luôn là điểm tựa tinh thần vững chãi. Ai cũng nghĩ đây là niềm tự hào mà bất cứ ai trong cuộc sống này cũng muốn có, và tôi là người may mắn sở hữu tất cả. Nhưng chỉ có tôi biết, sự tự hào, tin tưởng đó vô hình chung với kỳ vọng của mọi người dành cho tôi “Bạn sẽ không bao giờ gục ngã hoặc yếu đuối đúng không?”
Lòng tôi nào phải chai sạn
Có lẽ tôi chưa từng thân vãn cùng ai những khó khăn trong cuộc đời mình. Những gì nói ra đều là điểm đích của mọi quá trình, những thành quả tốt. Tôi ít trách cứ, ít nổi nóng nên ai cũng cho rằng tôi không biết đâu, không để bụng, không tổn thương.
Chồng tôi có thể nhận lời đối tác mà bất ngờ hủy bữa cơm đã hẹn cùng tôi, chỉ vỏn vẹn qua một cuộc gọi. Tôi hoàn thành 10 phần công việc, vô tình chậm ở nửa phần thôi, chưa phải là sai sót mà cũng bị nghiêm mặt nhắc nhở… Biết bao tình huống nữa, tôi chỉ biết cười trừ, im lặng và tiếp tục nỗ lực.
Lâu dần tôi thành người luôn gánh vác trách nhiệm, luôn phải hoàn thành mọi thứ thật tốt, nhưng lại là người ít được nâng niu, trân trọng. Tại sao tôi phải chịu những tổn thương này, tại sao không ai hiểu tôi cũng là một người bình thường, các người lấy quyền gì ép tôi luôn vì hạnh phúc của các người mà hy sinh chứ?
Muôn vàn uất ức tôi chỉ muốn hét thật to giữa trời đất, giữa những cơn mưa lớn sấm chớp đầy trời. Tôi muốn vứt bỏ tất cả, muốn ném hết trách nhiệm cho những người đã làm tổn thương tôi, để họ hiểu tôi đã phải chịu đựng, đã phải khổ sở thế nào để có được những thành quả đó.
Nhưng tôi làm được điều đó không, khi mà cuộc sống vẫn bắt tôi phải đối mặt. Đối mặt với đối tác là một quản lý bản lĩnh, đáng tin cậy, đối mặt với gia đình là người vợ chu đáo trong ngoài, đối mặt với bạn bè là hình ảnh một con người tự tin, thành đạt.
Tôi không đối mặt thì có ai thay tôi làm điều đó, hay chỉ là sự thất vọng, sự mỉa mai, sự thương hại mà thôi. Tôi có quá nhiều trọng trách phải gánh vác, có quá nhiều cuộc sống đang dựa vào tôi, tôi vẫn không thể yếu đuối để tìm người xóa dịu tổn thương sao?
Người lắng nghe luôn là người bạn tri kỷ
Lên mạng tìm sự an ủi từ những mảnh đời cùng cảnh ngộ. Tôi đọc được bài tâm sự của một người vợ tào khang, nhưng kết cuộc hôn nhân lại là đường đời đôi ngã. Và tôi tìm được dịch vụ Người lắng nghe nơi đây.
Hơi tò mò, cũng có chút do dự, tôi vào website và chat để tìm hiểu. Lắng nghe lời tư vấn, chia sẻ về dịch vụ từ người quản lý mà nước mắt tôi rơi lúc nào không hay. Vâng, tôi đang rất cần một người lắng nghe như thế, một người tin tưởng tôi, hiểu những vất vả, uất ức của tôi, một người sẵn sàng cùng tôi khóc cười, chia sẻ những lối đi giúp tôi vẫn là người mạnh mẽ, nhưng không còn để tổn thương dày vò mình nữa.
Tôi tìm được rồi, dịch vụ Người lắng nghe đã mang đến cho tôi một người chân thành, sâu sắc, kiên nhẫn lắng nghe và giải tỏa nỗi lòng cùng tôi. Những lời chia sẻ như thấu tận tâm can, như tấm gương phản chiếu cõi lòng. Tôi an tâm trút mọi tổn thương, không lo phán xét, không sợ người thứ ba nào biết, không ngại khi khóc oà trước Người lắng nghe.
Trở về sau lần gặp đó, tôi tự tin thể hiện bản thân hơn, nghĩ cho cảm xúc của mình nhiều hơn người khác. Tôi không còn muốn người khác phải tổn thương như tôi nữa, suy nghĩ tiêu cực quá. Tôi chia sẻ trách nhiệm nhiều hơn, nói ra suy nghĩ mà mình mong muốn nhiều hơn, để mọi người xung quanh tự trải nghiệm, tự suy ngẫm những gì tôi đã trải qua, những tổn thương mà mọi người vô tình gây ra.
Tôi không ôm việc nữa, tôi phân bổ lại các nhóm nhiệm vụ đảm nhận, giao một phần việc nhà cho chồng. Sau một tháng thấy mọi thứ tương đối ổn, có thể quản lý từ xa, tôi gửi con cho Ông Bà chăm giúp, quyết định đi công tác kết hợp nghỉ dưỡng xa 02 tuần. Tôi muốn dành thời gian này để những người mà tôi hết lòng vì hạnh phúc của họ sẽ cảm nhận sâu sắc hơn nữa những mệt mỏi, khó nhọc mà tôi chưa từng than vãn, trong khi mọi người thì nghĩ đó là lẽ đương nhiên.
Kết quả hơn cả mong đợi
Chỉ mới một tuần chồng tôi đã không thể quán xuyến việc nhà, dù có Ông Bà phụ chăm con. Việc công ty thì các Sếp suýt mất khách hàng vì không chăm sóc khách hàng liên tục, cả sau giờ làm việc như tôi. Bây giờ mọi người mới hiểu sự mạnh mẽ của tôi luôn phải chịu đựng sự vô tâm, vô cảm suốt thời gian qua ra sao. Vậy là được rồi.
Tôi kết thúc sớm kỳ nghỉ trước 3 ngày, quay về cùng gia đình và công việc. Thái độ và sự quan tâm mọi người dành cho tôi khác hẳn. Quả thật, đấu tranh một cách nhẹ nhàng, khoa học đôi khi kết quả còn tốt hơn là dùng binh đao. Nhờ được lắng nghe, được gợi mở từ Người lắng nghe mà tôi đã thành công trong cuộc “đấu tranh” của mình. Người lắng nghe à, các bạn luôn là tri kỷ của tôi. Chân thành cảm ơn thật nhiều.
NGỌC HẢI