Bạn có bao giờ tự hỏi “ MÌnh có nên, viết đơn nghỉ việc ?”. Nhưng rồi bạn chợt nhớ: tiền nhà, tiền gửi về phụng dưỡng bá má, tiền đóng học phí cho đứa em, tiền nợ thẻ tín dụng, đủ thứ loại tiền chưa xoay xong. Đó là áp lực hay động lực ? Tự bạn phải trả lời chính mình câu hỏi đó đi.
Tôi từng tự hỏi, “tại sao tất cả mọi người đều nhìn vào tôi, tôi làm gì cũng sai ?
Tất cả những suy nghĩ đó, tôi đã từng không biết chia sẻ cùng ai. Tôi không thể nói “Má mai con thất nghiệp, Má nuôi con nghen”. Dù biết rằng Ba Má luôn bao bọc con mình, nhưng Ba Má cũng lớn tuổi thì sức đâu bảo bọc con mình nữa. Tôi cũng không thể nói với đồng nghiệp, vì không ai hiểu được, người thì nói “Cố lên”, còn ai thuộc dạng hóng chuyện thì “uhm vậy hả” hoặc cao lắm là “ Sao lại nghỉ” hay “Sao không đợi có việc khác rồi nghỉ”. Những câu nói sáo rỗng. Và tôi sẽ không thể nào ngồi kể khổ hoặc nói những gì mình nghĩ về những đồng nghiệp của mình.
Tôi từng muốn có một cuộc nói chuyện, nói hết lòng mình, nói thật nhiều, khóc thật nhiều, để cho nước mắt cuốn trôi hết những gì uất ức với một người mà hoàn toàn xa lạ, vì lúc đó tôi mới thật sự đủ can đảm để trút lòng mình. Rồi lấy đó làm động lực bước tiếp.
Tôi đã trải qua hơn nữa đời người, làm trên dưới 10 công việc với đủ mọi ngành nghề. Vui có, khổ có, cười có, nước mắt có. Tôi chỉ hy vọng mình có thể lau nước mắt và giúp cho mọi người có thêm nghị lực để bước tiếp và chúng ta hãy “Mĩm cười thì sẽ nhận lại được nụ cười”
Trân trọng !
Reviews
There are no reviews yet.